Thứ 5, 25/07/2024, 00:39[GMT+7]

Mưa xuân

Thứ 6, 29/12/2023 | 16:18:29
13,969 lượt xem

Mưa xuân không giống như mưa mùa hạ. Mưa mùa hạ là mưa rào. Mưa rào hạt to, lúc đầu còn rơi lộp độp, sau thì rơi xối xả, rơi như trút nước. Có thể ào một cái rồi tạnh. Đó là mưa cơn, mưa trận. Cũng có thể là mưa tầm mưa tã. Mưa đầy sông, đầy hồ. Trời đương nắng to lâu ngày bỗng có trận mưa rào thể nào cá rô cũng róc từ ao hồ lên. Mẹ bảo rằng nước mưa rào xót lắm nên cá rô phải róc lên. Cá rô róc là cá rô theo dòng nước mà bơi lên, vượt lên. Ngày còn bé, ngay sau mưa rào là ta cùng lũ bạn lau nhau đội nón, khoác áo tơi, xách giỏ ra đường. Mưa lớn, nước chảy thành dòng xuống ao hồ. Theo dòng nước mưa ấy, những chú rô ron, rô choai và đôi khi cả rô sù nữa như những con tàu nhỏ rẽ nước lao lên đường. Bọn trẻ tha hồ mà bắt bỏ giỏ. Nhưng đừng tưởng bắt cá rô là dễ. Vây cá rô như cái lược bằng xương có nhiều răng nhọn hoắt giương lên, róc lên liên tục. Anh nào không khéo chộp là xương vây đâm vào tay đau điếng. Những chú rô béo vàng bắt được đem về rán giòn cho cha nhắm rượu hoặc nấu canh cải cho mẹ con sì sụp thì ngon phải biết.

Ảnh minh họa.

Mưa xuân cũng không giống như mưa thu. Mưa thu không nồng nhiệt như mưa mùa hạ nhưng mưa thu thường đi liền với bão. Mưa mà lại có gió mạnh làm bạn đồng hành nữa thì thật là dữ dội. Từ bao đời nay, người ta thường nói gió mưa, mưa gió để chỉ những gì truân chuyên vất vả. Chính gió mưa đã làm bạc màu áo mẹ, áo cha. Chính gió mưa đã làm “tóc bà bạc trắng như mây”, đã làm tóc cha, tóc mẹ bạc đi nhiều lắm. Gió mưa là đồ đệ của thời gian - đã rắc rêu phong lên những mái đình, những công trình thế kỷ, đã tàn phá tuổi xuân của bao nhiêu đời người. Thế nhưng những chiến sĩ vệ quốc quân ngày xưa đã ra đi không nề mưa gió. Người chiến sĩ giải phóng quân, người lính Cụ Hồ, người chiến sĩ áo vàng, chiến sĩ biên phòng, kiểm lâm, những người chiến sĩ làm đường, làm cầu, làm than, làm điện, làm những công trình cho đất nước... đã lên đường, đã ra đi không nề mưa gió. Sức lực và tuổi xuân của họ có tàn phai đi trong mưa gió nhưng dáng vóc của đất nước thì mỗi ngày cứ lớn lên mãi, cao lên mãi và rực rỡ lên mãi.

Mưa xuân cũng không giống như mưa đông. Mưa đông là mưa phùn gió bấc. Đôi bạn gió mưa ấy như lưỡi dao cứa vào da thịt con người. Thế nhưng, trong cái gió mưa ấy, người chiến sĩ vệ quốc quân, người chiến sĩ giải phóng quân xưa kia, người chiến sĩ nơi biên cương, hải đảo ngày nay, người chiến sĩ trong các lực lượng vũ trang, công an nhân dân, dân quân tự vệ, người chiến sĩ biên phòng, kiểm lâm, người chiến sĩ trên các mặt trận làm đường, làm cầu, làm than, làm điện... đã không quản gió mưa cắt da cắt thịt ấy. Nhiều người đã quên mình lao vào giông bão, lao xuống dòng nước lũ để cứu người, cứu tài sản cho nhân dân. Nhiều chiến sĩ công an, biên phòng, hải quan, kiểm lâm đã dũng cảm lao vào gió mưa đêm tối kiên trì, dũng cảm chiến đấu với bọn tội phạm, bọn lâm tặc, hải tặc, thương tặc và các loại kẻ thù khác của cách mạng - để giữ yên bình cho cuộc sống, giữ yên bình cho đất nước - mùa xuân...

Một mùa xuân mới đang về trên quê hương. Mưa xuân nồng ấm đã rải xuống làng, xuống phố, xuống các cánh đồng, dòng sông, con suối, các con đường lối ngõ quê hương... Mưa xuân li ti như bụi, như rây, lây phây giăng khắp đất trời.

Dưới màn mưa nồng ấm ấy, bao nhiêu những hạt mầm trong đất đang cựa quậy nảy mầm. Trên những cành cây khô khốc, những lộc những chồi đang nhu nhú nảy lên. Dưới màn mưa nồng ấm ấy, cỏ cây vạn vật đang rậm rịch, đang hối hả tưng bừng làm bữa tiệc lá hoa lớn dâng tặng con người, dâng tặng đất nước. Dưới màn mưa nồng ấm ấy, muôn triệu những bước chân “ từ bưng biền, từ đồng bằng, từ rừng sâu, từ núi cao”..., cả từ những nơi mới vừa qua bão lũ - đang rậm rịch bước lên, bước về phía bình minh, bước về phía no ấm.

Phạm Minh Giang
Thành phố Thái Bình